ong truyền gọi Lục Tốn đến.
Lục Tốn vào triều bái.
Tôn Quyền nói :
- Binh Thục đã đến bờ cõi rồi, nên ta triệu khanh đến để thống lãnh binh mà đánh Lưu Bị .
Lục Tốn thưa :
- Văn võ đặt Giang Ðông là bậc kỳ cựu. Còn tôi, mới tới, nhỏ tuổi, làm sao thống lãnh nổi họ ?
Tôn Quyền nói :
- Ta đã hiểu tài của khanh. Nay ta phong cho khanh làm đại Ðô đốc để dẹp giặc. Khanh chớ chối từ .
Lục Tốn thưa :
- Nếu các tướng sĩ không tuân lệnh thì sao ?
Tôn Quyền bèn rút gươm trao cho Lục Tốn mà nói :
- Thì cứ chặt đầu rồi tâu sau .
Lục Tốn thưa :
- Nếu Ðại vương ủy thác, nhưng xin đại vương để ngày mai nhóm hết tướng sĩ lại rồi sẽ ban kiếm cho tôi . Tôn Quyền nghe theo, bèn triệu quân sĩ lập đài cao nội đêm, rồi nhóm hết bá quan, thỉnh Lục Tốn đăng đàn , phong làm đô đốc, ban bửu kiếm ấn thọ.
Tôn Quyền bèn truyền :
- Ở trong là phần chủ trị , ở ngoài là phần Tướng quân tiết chế. Vậy Khanh phải cố gắng ?
Lục Tốn phụng mệnh xong, bèn sai Ðinh Phụng và Từ Thạnh làm tiền bộ, nội ngày ấy xuất chinh.
Hàn Dương và Châu Thới đang giữ ải, nghe có Lục Tốn đến thì thất kinh, nói với nhau :
- Sao Chúa Công lại sai một tên thư sinh như vậy làm đô đốc ?
Khi ra đến nơi chư tướng có ý không phục .
Lục Tốn nói :
- Chúa Công sai ta thống lãnh binh mã diệt quân Thục. Việc binh cơ thì cứ quân pháp, các ông hãy thận trọng !
Châu Thới nói :
- Hiện Di Lăng, Tôn Huờn đang bị vây. Vậy đô đốc có kế chi ?
Lục Tốn nói :
- Tôn Huờn được lòng quân sĩ, thành ắt giữ được, không cần phải cứu. Ðể ta phá binh Thục, ắt Tôn Huờn được giải nguy. Chư tướng đều cười và lui ra .
Qua bữa sau, Lục Tốn ra lệnh đâu đó đều đóng chặt , quân mã đề phòng nơi Hải khẩu, chớ không cho ra đánh.
Chư tướng mỉm cười.
Lục Tốn thấy vậy nói :
- Ta được đại vương ủy thác, quản lãnh quân binh, sao các ngươi lại khinh khi như vậy ?
Hàn Dương thưa :
- Chúng tôi đã từng đánh Ðông dẹp Bắc, thế mà hôm nay đô đốc lại truyền cố thủ, thì nhuệ khí của chúng tôi từ xưa ắt không còn .
Lục Tốn nói :
- Nay đại vương ủy thác cho ta, ắt là người phải biết ta. Các tướng hãy cứ nghe lệnh ta, chớ đố kỵ mà chểnh mảng ?
Các tướng hậm hực lui ra .

Còn Tiên Chúa, bắt từ Hồ Ðình bố liệt thẳng xuống Xuyên Khẩu, gom tới hơn bốn chục doanh trại. Ngày thì cờ rợp trời, đêm thì đèn sáng chói.
Lúc đó có tin Ðông Ngô sai Lục Tốn cầm binh.
Tiên Chúa bèn hỏi chư tướng :
- Lục Tốn là người thế nào ?
Mã Lương tâu :
- Gã là một thư sinh, song giàu mưu lược, không thua Châu Du. Ngày trước đánh lấy Kinh Châu cũng nhờ kế của Lục Tốn .
Tiên Chúa cả giận nói :
- Ta phải bắt thằng này ?
Mã Lương thưa :
- Y có nhiều quỷ kế. Xin bệ hạ phải coi chừng !
Tiên Chúa nói :
- Cũng vì quỉ kế ấy mà nó hại em ta, há ta thua thằng bạch diện sao ?
Nói rồi bèn truyền binh đánh phá các ải khẩu.
Hàn Dương thấy binh Thục đến bèn phi báo cho Lục Tốn.
Tốn và Dương lên ngựa ra chỗ cao mà xem, thảy xa xa quân sĩ đông như kiến.
Lục Tốn nói với Hàn Dương :
- Từ khi Lưu Bị đến đây, đánh thắng mấy mươi trận. Nếu ta xuất binh chống cự, ắt bất lợi. Nay tiết trời nóng bức, ta cứ cố thủ thành trì, binh Thục dầu muốn đánh cũng khó. Mà như vậy ắt lòng quân sinh biến, lúc ấy ta sẽ tìm cách diệt binh Thục .
Còn Tiên Chúa thì ngày nào cũng cho quân khiêu chiến, nhưng chẳng thấy ai ra đánh.
Lục Tốn truyền quân sĩ bịt tai, đừng nghe ; rồi đích thân đi khắp trại khuyên chư tướng hết lòng cố thủ.
Tiên Chúa thấy binh Ngô bất động thì nóng lòng vô cùng.
Mã Lương tâu :
- Lục Tốn án binh bất động, chắc y chờ quân ta sinh biến. Xin bệ hạ đề phòng ?
Tiên Chúa nói :
- Nó sợ ta đó thôi !
Nói vừa dứt thì Phùng Tập tâu :
- Nay đang mùa hè, quân sĩ nóng nực, ngựa thiếu nước uống. Thiệt là bất tiện !
Tiên chúa truyền :
- Ngươi hãy dời trại đến nơi có cây mát mẻ, có khe suối mà đóng quân, chờ hết mùa hè hãy tấn binh !
Phùng Tập tuân lệnh .
Mã Lương tâu :
- Ta kéo đi hết, thảng như binh Ngô ào đến thì sao ?
Tiên Chúa nói :
- Trẫm sai Ngô Bang dẫn một ngàn binh mai phục trước trại Ngô, Trẫm cầm tám đạo, phục nơi góc núi.
Nếu Lục Tốn hay tin dời trại ắt đem quân đến, lúc đó các đạo binh phục sẽ ngoi lên chận đường, sẽ bắt được thằng nhỏ ấy .
Các quan tâu :
- Bệ hạ trật là bậc mưu kế khôn lường !
Mã Lương tâu :
- Thừa Tướng biết rõ các ải khẩu, sao bệ hạ không vẽ bản đồ rồi thỉnh kế của Thừa Tướng ?
Tiên Chúa đáp :
- Việc nhỏ ấy hà tất phải hỏi Thừa Tướng .
Mã Lương tâu :
- Không nên khinh việc nhỏ mà không đề phòng !
Tiên chúa nghe lời, bèn sai Mã Lương vẽ bản đồ các trại rồi về thỉnh ý Khổng Minh.
Mã Lương phụng mạng đi liền.
Sau đó Tiên Chúa dời binh đến chỗ rậm rạp mà tránh nóng.
Quân do thám chạy về phi báo cho Châu Thới.
Thới và Dương cả mừng ra mắt Lục Tốn , thưa rằng :
- Nay Binh Thục đều dời trại vào rùng núi để tránh nắng. Vậy xin Ðô Ðốc hãy thừa cơ mà đánh đi ! 

Hồi 84

Lục Tốn đốt bảy trăm dậm trại
Khổng Minh bày "Tám cửa trận đồ"
Lục Tốn hay tin binh Thục rút về núi thì cả mừng. Ðứng quan sát Tốn thấy xa xa là một đạo binh toàn bọn già yếu bệnh tật, lại có cờ đề chữ : Tiên phong Ngô Bang.
Coi một hồi, Lục Tốn nói :
- Phía chân núi có sát khí, chỗ ấy có binh phục. Bởi vậy trên đất bằng họ đặt binh nhược để dụ ta chăng ?
Chư tướng nghe nói đều cho là nhát. Qua hôm sau, Ngô Bang lại ra khiêu chiến, chửi bới om sòm, lại cởi trần nằm dài trên cỏ, trông rất khiêu khích.
Từ Thạnh và Ðinh Phụng chịu không được bèn thưa với Lục Tốn :
- Ðể chúng tôi cho chúng một trận cho bõ ghét .
Lục Tốn cười :
- Ðó là quỉ kế đó . Coi chừng !.
Cách ba ngày sau, Lục Tốn dẫn các tướng lên chỗ cao xem, thấy Binh Thục lần lần kéo từ núi ra, đạo binh của Ngô Bang cũng không khiêu khích nữa .
Lục Tốn nói :
- Ta ngăn cản chư tướng cũng vì lẽ đó .
Chư tướng lúc đó mới hiểu tài của Tốn.
Tốn lại nói :
- Ðã lâu binh Thục không được đánh, ắt sinh trễ nãy . Vậy nội tuần này ta sẽ toàn thắng.
Tốn bèn biên thơ về tâu với Tôn Quyền :
- Chỉ nay mai sẽ phá được Thục.
Tôn Quyền cả mừng khen thầm :
- Ðông Ngô lại trổ ra dị nhân như vậy thì còn lo gì . Nói xong bèn dấy binh đến mà tiếp ứng.

Còn Tiên Chúa ở Hồ Ðình xua quân tiếp theo mé sông, thâm nhập đất Ngô.
Chư tướng can ngăn.
Lưu Bị nói :
- Quân giặc đã vỡ mật. Ta cứ xua binh thắng tiến. Thấy thế các quan càng can ngăn, Tiên Chúa mới nghe, bèn sai Huỳnh Quyền tiến qua Giang Bắc phòng binh Ngụy, còn mình kéo đến Giang Nam lo việc đánh tới.

Lúc ấy, Ngụy chúa được tin báo binh Thục đóng nhiều dinh trại dọc theo mé núi. Còn Huỳnh Quyền kéo thủy binh đóng dọc sông phía Bắc, hàng ngày ra tuần hàng trăm dặm, không biết có hậu ý gì ?
Tào Phi cười mà rằng :
- Lưu Bị gần bại rồi đó . Y đâu hiểu binh pháp, vì thế mới nhè nơi rừng núi mà đóng trại. Nếu Tôn Quyền dụng hỏa
công thì hết đường. Nội mười ngày nữa Lưu Bị ắt thua Lục Tốn .
Nghe nói, tướng sĩ không tin.
Tào Phi tiếp lời :
- Lục Tốn mà thắng ắt xua binh vào Tây Xuyên, Giang Nam bỏ ngõ, chừng đó ta giả đò đánh giúp, rồi thừa cơ chiếm Giang Nam khó gì .
Nói xong, Tào Phi bèn sai Tào Nhơn dẫn binh ra Nhu Tu ; Tào Hữu dẫn binh ra Ðông Khẩu ; Tào Nhơn ra nơi Nam Quận. Các đạo binh ấy cứ chuẩn bị chờ Tào Phi đến sẽ cùng tiến lấy Ðông Ngô.

Về phía Thục, khi Mã Lương về dâng bản đồ cho Khổng Minh.
Khổng Minh xem rồi nói :
- Ai bày kế cho chúa thượng thì phải lấy đầu kẻ đó !
Mã Lương thưa :
- Ðó là kế của chúa thượng.
Khổng Minh than :
- Khí thế của Hớn trào đã hết rồi !
Mã Lương hỏi thì Khổng Minh nói :
- Ðóng binh nơi thấp và hiểm trở, ấy là việc binh gia đại ky. Nếu địch dùng hỏa công thì lấy chi mà giải cứu. Họa sẽ tới
đó ! Lục Tốn có thể không chịu ra binh ấy cũng là vì cớ đó. Ngươi hãy về gặp trình chúa công đóng binh nơi khác .
Mã Lương thưa :
- Thảng như binh Ngô thắng rồi thì sao !
Khổng Minh đáp :
- Lục Tốn nó không theo đâu.
Mã Lương hỏi :
- Tại sao ?
Khổng Minh đáp :
- Vì nó sợ binh Ngụy đánh lòn phía sau .
Lương hỏi tiếp :
- Nếu chúa thượng bại thì biết tính sao ?
Khổng Minh nói :
- Nếu chúa thượng mà bại ắt chạy qua Bạch Ðế Thành. Khi mới vào Tây Xuyên, ta đã đặt mười vạn binh mai phục nơi Ngũ Phục Phổ . Thôi ngươi hãy đi ngay kẻo muộn !
Mã Lương vội vã ra đi. Còn Khổng Minh tức tốc về Thành Ðô lo việc tiếp ứng.

Còn Lục Tốn thấy binh Thục không còn đề phòng gì nữa, bèn hội các tướng mà nói :
- Ta đã nắm hết tình địch. Nội đêm nay ta sẽ phá binh Thục. Vậy chư tướng phải tận tâm mới được .
Nói vừa dứt lời thì Hàn Dương và Châu Thới xin lãnh mạng ra đi .
Lục Tốn không chịu, bèn sai Thuần Vu Ðơn phải đem năm ngàn quân lấy cho được trại thứ tư do tướng Phó Ðổng giữ. Rồi đích thân đem binh tiếp ứng.
Tốn lại kêu hai tướng Ðinh Phụng và Từ Thạnh mà nói :
- Mỗi người hãy lãnh ba ngàn quân đen mai phục khỏi trại năm dặm. Ðợi lúc Thuần Vu Ðơn bại binh về thì tiếp ứng. Thảy giác chớ có rượt .
Ðến tối, Thuần Vu Ðơn đến trại Thục, lúc ấy là canh ba, quân sĩ bèn gióng trống, la ó mà xông vào.
Chủ trại là Phó Ðổng hay được, cầm binh ra cự.
Vu Ðơn yếu thế, quệt ngựa chạy dài. Bỗng tướng Triệu Dung ra cản đường. Vu Ðơn mở vòng vây chạy về , giữa đường lại gặp Sa Ma Kha cùng với binh Phiên xông ra. Khi gần đến trại Ngô, lại xông ra hai đạo binh, Vu Ðơn hoảng sợ, song đến gần xem lại là hai tướng Ngô - Ðinh Phụng và Từ Thạnh đem binh tiếp cứu . Ba tướng họp nhau đánh lui binh Thục, rồi ra mắt Lục Tốn.
Lục Tốn nói :
- Ấy là kế của ta gạt để xem binh lực của Thục . Các tướng đồng khen : Ðô đốc thiệt tài ! .
Lục Tốn nói :
- Kế của ta chỉ có Khổng Minh biết được. Nay y không có ở đây thật trời giúp ta . Nói rồi, sai. Châu Nhiên lấy thuyền chở rơm đến trại Thục. Hàn Dương đánh bờ sông phía Bắc, Châu Thới đánh bờ Phía Nam. Mỗi tên lính phải mang theo một bó rơm, hễ đến trại Thục thì xông vào mà đốt. Lại truyền lệnh phải cố gắng đốt rồi rượt theo địch, khi nào bắt được Lưu Bị mới thôi.

Còn Tiên Chúa, đang ngồi nghĩ kế đánh Ngô, xảy thấy cây cờ trung quân đổ xuống, bèn hỏi Trình Kỷ điềm gì vậy ? Trình Kỷ tâu :
- Ðêm nay ắt có binh Ngô đến cướp đánh .
Tiên chúa nói :
- Ðêm qua giết hầu hết, bộ dám đến nữa sao ?
Ðang bàn chuyện thì có tin binh Ngô kéo đến rầm rộ.
Tiên